Một chiều tàn nắng phai
Nhìn theo dáng ai khuất sau lưng đồi
Bỏ lại đây là những tháng năm biết bao ngày sương gió
Người theo chốn phiêu bồng
Để lại đây nỗi nhớ rêu phong
Có người hoài thương ước hẹn trăm năm
Em nỡ chia lìa chốn dương trần
Mình anh trách sao phận bạc
À ơi bến vắng đò xưa tiếng lòng hiu hắt
Hỡi thế thái trần gian có phải trêu đùa với người thiện lương
Trong cô đơn tịch liêu có bao nhiêu người sẽ thấu mất người mình thương
Đớn đau nhường nào…
Nếu hữu ý luân hồi
Nhành liễu theo gió mang về đâu
Tà áo ấy vẫn đây tấm thân dãi dầu
Hồ điệp uyên ương giờ đành chia cách
Lòng khổ mang bi oan trái ngang
Hẹn kiếp sau, ta sẽ cùng nên nghĩa phu thê
Điệu buồn này ai hát?
Mà vương sầu man mác
Ta nhoẻn miệng cười nơi chốn trần thế nhưng sâu thâm tâm này tan nát
Liệu đây phải chăng là khổ hạnh
Hóa kiếp luân hồi vẫn nặng mang
Nhìn theo dáng ai khuất sau lưng đồi
Bỏ lại đây là những tháng năm biết bao ngày sương gió
Người theo chốn phiêu bồng
Để lại đây nỗi nhớ rêu phong
Có người hoài thương ước hẹn trăm năm
Em nỡ chia lìa chốn dương trần
Mình anh trách sao phận bạc
À ơi bến vắng đò xưa tiếng lòng hiu hắt
Hỡi thế thái trần gian có phải trêu đùa với người thiện lương
Trong cô đơn tịch liêu có bao nhiêu người sẽ thấu mất người mình thương
Đớn đau nhường nào…
Nếu hữu ý luân hồi
Nhành liễu theo gió mang về đâu
Tà áo ấy vẫn đây tấm thân dãi dầu
Hồ điệp uyên ương giờ đành chia cách
Lòng khổ mang bi oan trái ngang
Hẹn kiếp sau, ta sẽ cùng nên nghĩa phu thê
Điệu buồn này ai hát?
Mà vương sầu man mác
Ta nhoẻn miệng cười nơi chốn trần thế nhưng sâu thâm tâm này tan nát
Liệu đây phải chăng là khổ hạnh
Hóa kiếp luân hồi vẫn nặng mang
Comments (0)
The minimum comment length is 50 characters.